Bài học cuộc sống

Tuổi trẻ ngắn lắm, không đủ cho ta lưỡng lự quá lâu

  • Tác giả ESOLD ENGLISH

  • Ngày đăng 03/ 07/ 2017

  • Bình luận 0 Bình luận

Tuổi trẻ ngắn lắm, không đủ cho ta lưỡng lự quá lâu

>> Đừng "sống thực vật" ở tuổi đôi mươi

>> Ông bố Gio Thái dạy con 1+1>2 và sau này cậu bé trở thành CEO nổi tiếng

>> Thay đổi thế giới và thay đỏi chính mình, bạn muốn làm điều nào hơn?

>> Tuổi trẻ không phải cái cớ cho sự thờ ơ

Tuổi trẻ có quá nhiều dự định, ta luôn nghĩ ra hàng tỉ thứ hay ho, lên hàng chục ý tưởng về những dự định của cuộc đời, cho những chuyến đi. Nhất là khi ta đọc được những bài viết cổ vũ tinh thần cho tuổi trẻ, cổ vũ những mơ ước, ta lại thấy sục sôi và nghĩ mình phải làm ngay điều đó. Nhưng qua một giấc ngủ, hôm sau mọi dự định lại rơi vào thế lưỡng lự, lại rơi vào tình trạng “viết ra để đấy”, rồi sau ta lại thấy tự dằn vặt, rồi lại sục sôi nhiệt huyết sau lại lưỡng lự, cứ như vậy, quẩn quanh bế tắc.

Như ta chơi trò chơi ghép hình 3000 miếng vậy, lúc mua về bao giờ cũng hứng thú tưởng tượng ngay ra mộ bức tranh hoàn hảo và có động lực để làm nó ngay lập tức. Nhưng chỉ sau chục miếng ghép đầu tiên, mọi thứ dần trở nên hỗn loạn và làm ta thấy nản chí với ý định ghép tiếp bức tranh ấy. Sau đó vào một ngày đẹp trởi, ta bỗng chốc nhớ ra ta còn bức tranh 3000 miếng chưa ghép sau và lại bỏ ra ghép với niềm hi vọng tràn trề, nhưng lại nhanh chóng nản.

Đó là tuổi trẻ, cả thèm chóng chán, luôn lên những dự định kế hoạch nhưng lại nhanh chóng thấy chán nản, vì muôn vàn những lí do. Thực ra khi ta đã muốn làm điều gì thì cho dù có ai ngăn cản ta cũng tìm ra được lí do để giải thích rằng điều đó đúng và ta sẽ làm được, ngược lại nếu đã muốn từ bỏ điều gì thì cũng sẽ có ngần ấy lí do bất lợi để tự thuyết phục mình.

Cuộc đời này cũng là một bức tranh có nhiều miếng ghép vậy, nhưng không phải 3000 miếng mà là mọt con số không cố định, mỗi người sẽ có một bức tranh riêng với những miếng ghép riêng, khó dễ là do mỗi người tùy chọn. Có người đến hết đời vẫn không xếp hết nổi những điều mình muốn, không ghép đặng những điều mình ước ao để tạo được nên bức tranh cuộc đời có hình khối. Cho nên tuổi trẻ dồi dào sức lực này đừng chỉ tạo ra miếng ghép mà lại không ghép, không cho nó trở thành một phần cuộc đời mình chỉ vì sự lưỡng lự không biết nên đặt ở đâu, vào lúc nào.

Có cơ hội thì cứ ghép, khi bạn còn tinh mắt, còn đủ sức nhanh để ghép thật nhiều miếng ghép. Nếu muốn hãy cứ làm luôn, bỏ thói quen “nốt”. “đợi một chút” đi, thôi trì hoãn, đừng lên quá nhiều kế hoạch để làm không xuể rồi chán nản và bỏ tất cả, hãy bắt đầu từ những việc bạn cho rằng mình có thể làm tốt trước, làm việc cần thiết cho bản thân trước, có lợi cho tương lai sau này cho bạn kinh nghiệm hoặc trải nghiệm. Như khi ghép hình ta cũng phải ghép từ những miếng ghép liên quan đến nhau trước rồi mới hợp lại thành một bức tranh lớn, như vậy mọi việc sẽ dễ dàng hơn là cứ ghép mà không biết ghép cái gì, đến khi nào mới xong.

Ghép xong một mảng là ta đã hoàn thành một mục tiêu, làm xong một việc là ta đã thấy có động lực để tiếp tục hành trình khác. Cứ như vậy, mỗi ngày chỉ dặt mục tiêu ghép xong một phần thì chả mấy chốc ta đã thấy bức tranh đã xong, như việc cứ mỗi ngày ta làm được một điều gì đó có ý nghĩa ta sẽ cảm thấy con đường phía trước rõ ràng hơn rát nhiều. Đừng để cuộc đời mãi là một bức tranh lộn xộn, không rõ hình thù, mảng nào cũng dang dở. Hãy cố thực hiện nó một cách trọn vẹn nhất mà bạn có thể để sau nhìn lại bạn có thể thấy rằng mình hóa ra đã làm được nhiều đến vậy, đã sống một cuộc đời có ý nghĩa đến thế.

Vậy nên thay vì chán nản vì bức tranh quá to và không biết bắt đầu từ đâu và bao giờ sẽ xong, hãy thử mỗi ngày một chút với từng mảng nhỏ, để chúng dần dần lấp đầy những khoảng trống cuộc đời.

Đừng lưỡng lự với các mảnh ghép nữa. Hãy bắt đầu ghép từ thứ bạn thích đi, chúng không to lớn lắm đâu, và chúng chỉ có thể hoàn thiện khi bạn bắt đầu.

 

 

 

 

Đăng bình luận