Tin hoạt đông

Tôi đã đến với Trung tâm ESOLD như thế

  • Tác giả ESOLD ENGLISH

  • Ngày đăng 06/ 06/ 2017

  • Bình luận 0 Bình luận

Tôi đã đến với Trung tâm ESOLD như thế

Tôi biết đến Trung tâm ESOLD trong lần tình cờ đi tập bóng rổ tại Đại học Quốc Gia Hà Nội và bắt gặp một nhóm các bạn sinh viện quây thành vòng tròn cùng đọc to phát âm một từ, mải mê hướng dẫn cho nhau đọc sao cho hay ngữ điệu một bài. Tôi bị ấn tượng mạnh và không thể rời chân bước tiếp để trở về phòng trọ. Dường như tôi chưa bao giờ được trải nghiệm cách học tiếng Anh như thế, chưa bao giờ tôi học như thế. Tôi thấy thích thú nhưng chỉ nem nép đứng ngoài nhìn các bạn và miệng lẩm bẩm đọc theo. Cái sự ham muốn được học hỏi thúc đẩy tôi cần mạnh dạn xin vào học cùng và hạnh phúc thay, tôi được đón chào chỉ tiếc rằng, tôi không có sách nên chỉ có thể học ké với các bạn mà thôi. Khi đọc theo đôi tôi cảm giác như bị trơ ra vô duyên đến khó tả.

Đêm là lúc tôi suy nghĩ nhiều nhất. Tôi hiểu cảm giác của mình hơn tất cả. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm từ trong tâm tưởng cứ văng vẳng bên tai thôi thúc tôi cần phải học thứ ngôn ngữ ấy. Tôi muốn có sách. Tôi muốn đi học. Tôi muốn chinh phục được tiếng Anh. Tôi muốn chiến thắng bản thân mình để thay đổi cuộc sống của tôi hiện tại.

Sáng là lúc tôi bắt đầu thực hiện quyết định. Tôi vẫn đến trung tâm đăng kí học dù số tiền tôi mang theo trong người quá ít ỏi. Tôi đã nghĩ tới việc sẽ phải ra về hoặc sẽ bị người ta cười bởi sự quê mùa, cục mịch, hoặc cười bởi sự nghèo hèn túng bấn, nhưng không, tôi được lắng nghe, được cảm thông , được tạo điều kiện và tôi thấy lòng mình bình yên lạ. Tôi cảm nhận được ánh mắt thân thiện, sự chân thành, tận tâm của một cô bé mà cũng là cô giáo tiếng Anh của tôi. Tôi đặt niềm tin, hi vọng vào những con người nơi đây. Tôi nghĩ đây là mái ấm của tôi, là nơi tôi không chỉ học tập mà còn xoa dịu vợi cú sốc tâm lý, sự khủng hỏang tinh thần tôi đang riêng mang. Không hạnh phúc trong tình yêu lứa đôi, tôi tìm đến thứ tình yêu thứ hai là tình yêu với ngoại ngữ. Cái tình yêu này tôi sẽ chỉ có niềm vui và nụ cười nó sẽ tưới tắm để tâm hồn tôi sống lại.

Hơn hai tháng trôi qua, trung tâm cho tôi nhận ra quyết định của mình không hề sai lầm, chỉ tiếc… giá như tôi đến với trung tâm sớm hơn.

Thừa nhận, đã có lúc tôi muốn bỏ cuộc. Tôi muốn dừng lại. Tôi thấy sợ hãi với những bài nghe tiếng Anh. Tôi đã từng thốt lên: “Ôi! Đau đầu quá”, “Trời ơi, tôi không thể hiểu được họ đang nói gì cả. Họ đang nói cái gì vậy mà sao các bạn hiểu còn tôi thì không?”. Những lúc stress như thế, mọi người lại động viên, khích lệ tôi “NEVER GIVE UP”. Tôi tiếp tục đứng lên tự nhủ: “Cố gắng, gắng thêm chút nữa đi tôi ơi!”

Tôi muốn đưa ra một vài lời ngắn gọn về Trung tâm. Đó là:

MỘT NƠI ĐỂ HỌC TẬP

MỘT NƠI ĐỂ GIAO LƯU

MỘT NƠI ĐỂ GẮN KẾT TÌNH YÊU THƯƠNG GIỮA CON NGƯỜI

CHỈ CÓ TIẾNG CƯỜI

KHÔNG DÒNG NƯỚC MẮT.

Và cô giáo dạy tôi là cô bé: Biết

LẮNG NGHE BẰNG ĐÔI TAI

CỐNG HIẾN HẾT CON TIM

VÀ CÓ MỘT TÂM HỒN SÂU SẮC.

Còn các em trợ giảng thì tôi dành một sự cảm kích lẫn khâm phục. Các em đồng hành cùng chúng tôi, truyền cho chúng tôi lòng quyết tâm vươn lên không được phép gục ngã. Đó là những cô bé:

CÓ SUY NGHĨ TÍCH CỰC

CÓ NỘI LỰC MẠNH MẼ

NĂNG ĐỘNG VÀ GIÀU NHIỆT HUYẾT.

Tôi viết bài viết này không phải với mục đích lăng-xê, marketing  hay cường điệu hóa một điều gì đó. Tôi viết từ chính những cảm xúc thật của tôi. Từ những gì bản thân tôi trải nghiệm. Dù cuộc sống trước mắt tôi còn muôn vàn những khó khăn chồng chất, tôi sẽ gạt bỏ đi để sống với một niềm tin và những tình yêu đích thực: TÌNH YÊU VỚI NGOẠI NGỮ, TÌNH YÊU VỚI MỌI NGƯỜI, TÌNH YÊU VỚI CUỘ C ĐỜI.

                                                                                                                                                           - Ngọc Bích -

 

 

 

Đăng bình luận